Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
“Ừm, em đồng ý rồi.” Vu Thiện tránh ánh mắt anh, ngực chua xót, anh dựa vào gì mà có giọng điệu chất vấn? Không phải vừa rồi anh và Thượng Quan Thanh nói chuyện rất vui vẻ sao?
“Mặc kệ mấy người.” Âu Dương Lãnh nói xong xoay người đi ra ngoài, không để ý hai người đứng đó, anh tức giận, đã lâu như vậy Thiện Nhi vẫn không chịu ở bên cạnh mình sao?
“Sao vậy? Anh Âu Dương!” Lúc này Thượng Quan Thanh mới phát hiện Âu Dương Lãnh không bình thường, muốn gọi anh nhưng lại trông thấy anh đi ra ngoài.
“Để cho anh ta đi, không phải chúng ta đi gặp Kinh Sở sao?” Vu Thiện ngăn cản, mình còn chưa chất vấn anh, ngược lại anh tức giận với mình.
“Thiện Nhi, xin lỗi, dường như mình làm anh Âu Dương giận.” Vẻ mặt buồn bã, trong ánh mắt tự trách khiến Vu Thiện không đành lòng trách cô ta.
“Không sao, chúng ta đi thôi.” Vu Thiện rời đi trước, đầu óc hỗn loạn, bây giờ cô cũng không biết tại sao mình phải như vậy.
“À.” Thượng Quan Thanh ngoan ngoãn đi theo, trong đôi mắt thoáng hiện vẻ khác thường, Vu Thiện đi trước nên hoàn toàn không nhìn thấy.
Hai người ngồi lên xe rời đi, xe chạy về phía tập đoàn Sở thị, phong cảnh dọc theo đường đi hai người đều không có tâm tư thưởng thức, cho đến khi lái xe thông báo đã đến cao ốc Sở thị.
Hai người xuống xe, một trước một sau đi vào quầy lễ tân, cô nhân viên tiếp thấy trông thấy Vu Thiện và Thượng Quan Thanh, kinh ngạc đứng dậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555192/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.