“Đồ phụ nữ đê tiện!” Vu Thiện lặp lại, ánh mắt không chịu khuất phục nhìn chằm chằm Âu Dương Lãnh đang tựa người trên cửa, người phụ nữ này chính là Âu Dương Lãnh mang về, anh ta muốn cho người phụ nữ trước mắt này dạy dỗ mình sao?
“Cô mới là phụ nữ đê tiện!” Mỹ Nhi quả thực bị chọc vô cùng tức giận, hận không thể xé nát Vu Thiện, mình chưa từng bị xúc phạm như vậy. Người phụ nữ đáng chết này, thế mà lại dám nói mình như vậy trước mặt Lãnh! Cô ta nâng tay lên, muốn đánh phía bên kia mặt của Vu Thiện một lần nữa, bị Âu Dương Lãnh kịp thời ngăn lại.
Vu Thiện nhắm mắt lại yên lặng chịu đựng một cái tát này, nếu như Âu Dương Lãnh muốn dạy dỗ cô, chắc chắn mình sẽ bị, đau xót đột nhiên xâm chiếm lòng cô. Rốt cuộc mình đắc tội với Âu Dương Lãnh chỗ nào mà anh ta lại đối với mình như vậy, cô chưa từng có cảm giác mình vô dụng như bây giờ, cho dù trước kia bị ba đuổi ra khỏi nhà, cô cũng chưa từng tuyệt vọng như vậy.
“Đủ rồi! Đi theo tôi.” Âu Dương Lãnh kịp thời kéo cổ tay Mỹ Nhi lại, ép buộc cô ta rời đi cùng với mình, mới vừa rồi anh nhìn thấy vẻ tuyệt vọng trên khuôn mặt Vu Thiện, trong lòng không khỏi đau nhói, cũng biết mình có chút quá phận.
“Lãnh, em dạy dỗ cô ta thay anh, tại sao cô ta có thể ngủ trên giường của anh được chứ!” Mỹ Nhi bất mãn bị lôi kéo ra ngoài, chiếc giường lớn đó là mình vẫn luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/263914/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.