“Cô Vu, cô đừng như vậy, không tốt cho thân thể của cô đâu.” Thím Lan không bị giọng nói không tốt của cô dọa lui, ngược lại đi tới bên cạnh cô, cẩn thận lau khô nước mắt trên mặt cô, thầm thở dài, thiếu gia đã dọa cô Vu thành bộ dạng như thế này, sau này sao cô Vu yêu thiếu gia được chứ. lqđôn
“Đi đi, đừng động vào tôi.” Vu Thiện nhíu mày, trên khuôn mặt người phụ nữ tự xưng là thím Lan, hiện ra vẻ quan tâm không phải là giả vờ, bà ta muốn làm gì?
“Haizzz, cô Vu, cô đồng ý với thiếu gia đi, đối với cô như vậy không tốt.” Mặc dù thím Lan không biết tại sao thiếu gia phải đối xử với cô Vu như vậy, nhưng bà tin thiếu gia làm như vậy nhất định là có ý của cậu ấy.
“Anh ta bảo bà làm thuyết khách?” Vu Thiện chán ghét nhìn bà, sắc mặt thoáng cái khó coi, mình ngoan ngoãn ở nhà với mẹ, lúc nào thì chọc tới người đàn ông kia, ngay cả người làm cũng muốn chen một chân vào?
“Cô Vu hiểu nhầm rồi, là thím Lan vượt khuôn!” Thím Lan không ngờ tâm lý đề phòng cô lại nặng nề như vậy, một chút gió thổi cỏ lay, cô sẽ xù lông toàn thân lên bảo vệ mình.
“Vậy bà đi ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh.” Vu Thiện không để ý tới bà, trong lòng đang nghĩ tới một chuyện khác, từ tối hôm qua đến bây giờ mình chưa về nhà, có thể mẹ đang lo lắng cho mình không? Còn bên ba sao còn chưa tới đưa mình về?
“Vậy cô Vu có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/263913/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.