Vu Thiện tức giận không hề nhẹ, nhưng cũng không thể tránh được, phát hiện mình không thể đi, Vu Thiện, mi không thể bỏ cuộc, mẹ vẫn chờ mi trở về. Trong lòng Vu Thiện thầm động viên mình. Sau khi suy nghĩ ánh mắt đã bình tĩnh lại, cô tiếp tục nắm chặt dao găm trên tay, chầm chậm mài, nếu mình nhất thời không thể rời đi, như vậy thì cứ thong thả thôi, hi vọng mẹ không lo lắng cho mình. lequydion
Rất lâu sau, tiếng động trong phòng bên cạnh cũng dừng lại, Vu Thiện không khỏi thở phào, cô cũng không biết rốt cuộc mình làm sao, chẳng muốn suy nghĩ gì, cô nhắm mắt lại giả vờ ngủ say, cố ý xem nhẹ tiếng mở cửa phòng bên cạnh, còn có giọng trêu chọc thân mật của hai người.
“Lãnh, anh mạnh mẽ thiệt đó, người ta muốn ở lại.” Giọng nũng nịu mềm mại của Mỹ Nhi truyền vào trong tai Vu Thiện, khiến Vu Thiện cười lạnh trong lòng, một đôi cẩu nam nữ, ông trời sẽ thu nhận.
“Bảo bối muốn, lần sau tới.” Âu Dương Lãnh cố ý nói lớn tiếng, lúc đi ngang qua phòng anh, trông thấy Vu Thiện nhắm mặt lại nằm trên giường giống như đã ngủ, anh không khỏi thở phào, tựa như mình rất sợ Vu Thiện, không, không phải anh sợ Vu Thiện, chỉ là không muốn nhìn thấy hận ý trong mắt cô.
“Vâng, lần sau Lãnh dẫn em về nhé.” Mỹ Nhi rúc vào trong ngực Âu Dương Lãnh, lúc đi ngang qua căn phòng kia cố ý liếc mắt một cái, hắc hắc, để cho cô biết Lãnh là của một mình tôi, đừng hòng cướp anh ấy.
“Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/263915/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.