Phó Dĩ Nghiên luôn tự gò bó bản thân, đối với nhu cầu sinh lý cũng thế. Hắn ghét những người bị chi phối bởi tình dục, càng không cho phép mình trở nên như vậy.
Nhưng giấc mơ hoang đường này thật sự quá mức hoang đường. Hắn ở trong mộng hệt như một con dã thú đã bị đói khát từ lâu, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống Trình Nghi vào bụng.
Càng hoang đường hơn chính là bản thân Phó Dĩ Nghiên.
Mặc dù hắn biết đây chỉ là một giấc mơ, mặc dù hắn thật sự không thích bị chi phối như thế này, nhưng hiện tại, dường như lý trí đã bị nuốt chửng trong nháy mắt.
Giấc mơ này quá mức chân thật, toàn bộ cảm giác đều giống với thực tế, ngoài ra còn mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc vô cùng, thậm chí còn là... say mê.
Thậm chí hắn còn không phân biệt được rốt cuộc hành động lúc này là ý chí của chính mình hay là ý chí của mình trong mơ, bởi vì tất cả những hành vi suồng sã vô độ trong mơ của hắn giống như phản ứng chân thực nhất vào lúc này của hắn vậy.
Đợi đến khi hắn thoát khỏi trạng thái mất kiểm soát thì ý thức của Trình Nghi cũng đã có chút đờ đẫn, y thấy hắn cuối cùng cũng dừng lại mới vô lực nghiến răng: "Phó Dĩ Nghiên, con mẹ nó anh..."
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy Trình Nghi chửi thề.
Hắn ở trong mơ nở nụ cười, cúi đầu hôn lên trán Trình Nghi, nhẹ giọng nói: "Có đói bụng không? Tôi nấu cho em."
"Đói... Nhưng em thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-ban-gia-cung-nhau-song-lai-2/1670325/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.