Sau đó, bọn họ nhìn thấy Trình Nghi đi từ từ chậm rãi, cuối cùng bước đến bên cạnh một ông lão đang câu cá.
Trình Nghi hỏi mượn cần câu của ông, sau đó y ngồi xuống cạnh ông lão, bắt đầu câu.
[Cần câu này làm bằng tre hả?? Có cảm giác như cây tre được thắt thêm một sợi dây thừng vậy, cái này có thể câu cá được ư?]
Đạn mạc vẫn còn đang nghi ngờ thì chỉ sau vài phút, cần câu của Trình Nghi đã động đậy, một con cá diếc khổng lồ đã cắn câu.
Trình Nghi thả con cá vào thùng gỗ, máy ảnh chĩa chằm chằm vào con cá sống động, trên đạn mạc toàn là [!!!]
[!!!]
[Đỉnh dữ vậy á?]
Ngay cả ông lão bên cạnh vốn không nói gì nhiều cũng không thể không bắt chuyện với Trình Nghi.
Trình Nghi, một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, lại có thể cùng một ông lão nói chuyện cười đùa. Trong lúc hai người đang trò chuyện thì Trình Nghi lại câu thêm hết con cá này đến con cá khác.
[Tôi hiểu rồi, đây là thế giới của ngư phủ phải không.]
[Câu cá, tuyệt đối không phải là không quân!!]
[Anw (*),Trình Nghi thật sự không phải là lực lượng không quân chút nào, cậu ta còn chẳng ôm nổi cái thùng nữa là.]
(*) Từ gốc là srds, đồng nghĩa với anyway a.k.a anw.
[Kỹ thuật của Trình Nghi vừa nhìn đã thấy chuyên nghiệp, bố tôi còn không thể so với cậu ta.]
[Đừng nói nữa, ông nội tôi cũng không bằng đây này.]
[... Bộ chỉ có mình tôi thấy cảnh này hơi quái dị hả?]
[Rõ là thế, bạn không cô đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-ban-gia-cung-nhau-song-lai-2/1670324/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.