"Tới đi, hai chúng ta không gặp nhau một thời gian rồi, hôm nay phải uống nhiều một chút mới được." Dứt lời, Lục Kiêu rót rượu đỏ từ bình gạn rượu vào cái ly trước mặt Phó Dĩ Nghiên, sau đó rót cho mình một ly khác.
Dường như bọn họ đang ở trong nhà của ai đó, ngồi tại quầy bar bên cạnh nhà ăn.
Tại sao Lục Kiêu ở trong mơ lại có vẻ quen thuộc với hắn như vậy? Rõ ràng là bọn họ chỉ có thể được tính như người xa lạ của nhau thôi mà.
Thế nhưng, hắn ở trong mơ không hề nói lời nào, thay vào đó lại cầm ly rượu vang đỏ lên, uống một hơi cạn sạch.
Lục Kiêu cũng uống cạn một hơi, sau đó anh ta lại chia ra rót rượu cho hai người, bọn họ ở trong mơ cứ thế mà uống hết ly này đến ly khác.
Hai người uống một hơi hết mấy chai, Phó Dĩ Nghiên mới nghe thấy giọng nói của chính mình: "Cậu chuyển đến nơi này làm gì?"
Phó Dĩ Nghiên có tửu lượng rất tốt, hắn ở trong giấc mơ này cũng vậy, uống nhiều rượu như thế mà vẫn không nghe ra được dù chỉ một chút men say.
Nhưng Lục Kiêu đã hơi say rồi.
"Chuyển đến bầu bạn với các anh đấy, Lục Kiêu tôi đã gần bốn mươi rồi, không vợ không con, chỉ có mỗi hai người bạn cũ là anh và cậu ấy thôi, chuyển đến đây chơi với hai người không vui à? Tốt xấu gì tôi cũng là bố nuôi của An An, chuyển đến đây có thể gặp thằng bé nhiều hơn chứ." Lục Kiêu cười nói, đuôi mắt bị men
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-ban-gia-cung-nhau-song-lai-2/1670323/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.