Xung lực nháy mắt trúng đạn thật lớn khiến La Cường ngã về phía sau, máu loãng bùng lên mặt, một cổ, cả người.
Gân đau thịt đau cũng không bằng đau xương cốt, viên đạn găm ở trên xương quai xanh dày cộp, cảm giác đó giống như cái cưa sắt đang cưa xương, cơn đau dữ dội như chẻ đôi khiên hai mắt hắn biến thành màu đen.
La Cường trong miệng tuôn ra hơi thở gấp liên tiếp cùng tiếng mắng, mỗi một hơi thở thì sẽ tuôn ra một cục máu trên miệng vết thương.
Lê Triệu Huy thật sự lợi hại. Đời này La Cường chưa từng chịu thiệt lớn như vậy trong tay ai, vậy mà lại ăn hai phát của cậu ta. Một phát dưới bụng xăm hình con rồng nhỏ, một phát trên này xác định phải xăm bánh bao lớn rồi.
“Mẹ kiếp, đồ khốn kiếp chó nuôi……”
“Bố…… Hôm nay…… Nhất định sẽ giết mày……”
La Cường mắng, xốc lên ống quần, lấy ra một con dao giấu trong cạp quần..
Chính hắn dùng tay cố hết sức vuốt, kéo ra cổ áo, hàm răng cắn quần áo, tim đập một nhịp, một đao xẻo vào xương quai xanh đau nhức ……
La Cường lấy viên đạn ra, viên đạn đồng mang theo một khối máu thịt vụn mơ hồ.
Hắn bôi một nắm bột thuốc cầm máu lên cổ, thân thể dựa vào trên thân cây, hung hăng mà thở gấp, bên tai là tiếng mấy cảnh sát nằm trong cây cối xả giọng gọi bộ chỉ huy, La Cường bị thương, La Cường trúng đạn! Kẻ tình nghi tiếp tục bỏ chạy về phía đỉnh Lư Phong! Yêu cầu đại đội chi viện!
Mặt trời buổi chiều chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801715/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.