Trình Vũ khởi động xe, Lê Triệu Huy nhận thấy một tay người lái xe không nhanh nhẹn, cậu dùng sức của cổ tay để chuyển cần số.
“Cho mày mười lăm phút, chạy đến Thiên An Môn.”
Lê Triệu Huy nói.
“Mày không tính thời gian tắc đường sao? Ở đây là thành phố Bắc Kinh, mày coi nó là đường cao tốc liên tỉnh à?”
Trình Vũ liếc nhìn trong gương chiếu hậu.
“Ông mày sẽ ném mày ra để dọn đường.”
Lê Triệu Huy lạnh lùng nói.
Trình Vũ không nói nhảm, đạp ga, bẻ lái, nhanh chóng lái xe ra khỏi bãi đậu xe.
Trên cáp treo lưng chừng núi, hai vị ông nội còn đang treo dây cáp trên núi, một người treo ở trên, người kia ở dưới, đối mặt cách xa nhau hơn mười mét, gầm gú hét vào mặt nhau.
La Cường: “Con mẹ nó bố đã nói với em thế nào? Ai bảo em lên đây!”
Thiệu Quân: “Tôi lo lắng cho anh muốn đến cứu anh thôi mà!”
La Cường rít gào: “Mẹ nó em cứu bố cái rắm ấy! Em bớt đi qua đi lại vớ vẩn gây chuyện đi được không, tưởng mình còn mạnh như xưa cái gì cũng dám liều sao?!”
Thiệu Quân đột nhiên uất ức, nước mắt cũng chảy ra ngoài, gào lên: “Anh bị thương kìa!!!”
“Tôi nghe thấy!!!”
“Tôi nghe tiếng súng mẹ nó tôi tưởng anh bị bắn chết, tôi cho rằng anh đã chết rồi!!!!!”
Đôi mắt Thiệu Quân đỏ hoe, bĩu môi, dùng sức lau mặt một phen ……
La Cường đang ôm vết thương đau đớn rướm máu, hung hăng mà hít thở, thực ra hắn rất thất vọng đã để Lê Triệu Huy cao chạy xa bay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801716/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.