Chỉ huy trung tâm lên tiếng hạ lệnh, mấy đội viên cảnh sát đặc nhiệm đã móc súng tiến vào địa cung.
Cánh cổng sắt nhỏ xác thực chỉ cho người ta cúi người đi vào, bên trong lạnh lẽo bức người. Cách lối vào không xa, có rải rác các nhu yếu phẩm hàng ngày, quần áo cũ, khăn tắm rách nát, xúc xích giăm bông đóng hộp rỗng, cặn thức ăn, thậm chí có dấu vết của vết thương trên tường gạch…… Hiển nhiên, đây là nơi mấy ngày nay Lê Triệu Huy ẩn thân, cũng đã một khoảng thời gian.
La Cường cầm súng trường trong tay, nòng thẳng quét qua tàn tích một lượt, xem xét một cách khôn ngoan, địa đạo mở rộng ra mọi hướng, thế cục tối tăm không rõ.
“Đừng vào bên trong.”
La Cường đột nhiên gọi người phía trước lại.
“Tên đó sẽ không đấu với bố ở nơi bẩn thỉu này đâu.”
La Cường nói, hít hít cái mũi, rõ ràng ngửi được góc tường có một mùi khai.
La Cường đứng ở tại chỗ suy tư hai giây, rác đầy đất, đồ phế phẩm, nhưng mà thiếu mấy thứ quan trọng nhất. Lê Triệu Huy là một tay súng chuyên nghiệp, đặc biệt giỏi chế tạo các loại thiết bị nổ hẹn giờ, vũ khí đạn dược người này giấu ở nơi nào? Bao thuốc nổ đâu?
Trên đỉnh đầu chợt vọng ra âm thanh nho nhỏ, La Cường đột nhiên ngẩng đầu lên, một chiếc hộp nhựa nhỏ rơi xuống giữa nhóm người, trên hộp lóe lên đèn đỏ kêu bíp bíp…..
“……”
“Chạy!!!!!!!!!”
La Cường gào lên……
Một vài người chui ra khỏi cửa sắt nhỏ, phía sau nổ “Bùm” một tiếng mạnh, cả thân tòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801714/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.