Vừa nghe tin La Cường bị cảnh sát vũ trang bắt giữ, Thiệu Quân liền nóng nảy, còn nghĩ muốn quay trở về đường cũ chặn đội cảnh sát vũ trang kia lại.
Người đồng nghiệp khuyên can mãi mới cản lại được: “Thiếu gia, ngài bị làm sao vậy? Sao lại nóng nảy thế này?”
“Nếu như phạm nhân kia bị oan uổng không vượt ngục, quay về điều tra một chút không phải là rõ ràng rồi sao?”
Thiệu Quân ăn mặc như vậy, vốn dĩ rất gây chú ý, dễ bị người khác nói ra nói vào. Y kiềm chế tâm trạng xúc động, trước hết vẫn là đi về thay một bộ quần áo, tắm còn chẳng kịp kì cọ cho kĩ, vội vàng gấp gáp rửa sạch mặt và tóc cho nhanh đủ để có thể ra đường gặp người ta rồi lại chạy đến.
Thật ra là y lo lắng cho cái người La Cường kia, tính tình táo bạo ác liệt như thế, lỡ mở miệng một hai câu không hợp, muốn phản kháng thì lại bị đám cảnh sát vũ trang đánh đập. Trong tay cảnh sát vũ trang có súng, chuyên đi bắt tội phạm bỏ trốn, mấy chuyện như cướp cò, đả thương người thậm chí còn có thể giết chết ngay tại chỗ, cũng không phải là trước đây chưa từng xảy ra.
Động tĩnh mà chuyện này gây ra không nhỏ, trưởng nhà tù cùng với quản lý giữ lại một mình Thiệu Tam Gia trong văn phòng, tự mình tra hỏi.
Thiệu Quân thật sự hối hận rằng đêm qua đã quên không cùng La Cường thông đồng khẩu cung, lúc này không kịp đối đáp, còn không biết tên khốn kia đã nói những gì trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801649/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.