Một đêm trong núi kia thực sự rất lạnh, mặc dù đang là giữa mùa hè, lại còn đốt một đống lửa, nhưng đến nửa đêm cũng khiến hai người đông lạnh đến rét cóng.
Eo La Cường bị thương, không thể nhúc nhích. Thiệu Quân chậm rãi đỡ người này đến một nơi có thể dựa lưng, xoa xoa cho hắn.
“Có đau lắm không, chống đỡ được nữa không?” Thiệu Quân hỏi.
La Cường “Ừm” một tiếng, trên trán toát ra một tầng mồ hôi, thế nhưng ở trước mặt Tam Bánh Bao, hắn là đàn ông sao có thể kêu đau cho được?
Thiệu Quân xoay người đi ra ngoài cửa động nhặt củi khô rồi bỏ vào đống lửa. Y vừa nhấc người lên liền lộ ra cả mông lẫn trứng, theo mỗi nhịp chân bước đi, cái mành che mông đằng sau không ngừng lắc tới lắc lui.
La Cường không đứng đắn ngồi im tại chỗ, nhịn không được nhìn chằm chằm Thiệu Quân gần như lõa mông mà chạy tới chạy lui, còn là ở góc độ từ dưới lên trên, trông thấy cực kỳ rõ ràng. Cái dáng vẻ ngốc nghếch kia của nhóc Thiệu Tam, cả đời này nói không chừng cũng không thể nhìn thấy được lần thứ hai, cho dù thế nào thì hôm nay cũng phải nhìn cho đã ghiền mới được.
La Cường nghiêng đầu, nhịn không được cười lạnh: “Trứng bự thật đó nha.”
Thiệu Quân ngơ ngác ngẩng đầu lên, sau đó nhanh chóng cúi đầu che lại, trong ánh mắt lộ ra sự phẫn nộ.
Kỳ thật lúc này y cũng không để ý đến chuyện bị La Cường nhìn, mà cái y để ý chính là Thiệu Tam Gia y anh tuấn tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801648/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.