Mây đen từng chút một nuốt hết ánh sáng trên đỉnh núi, bốn phía quanh tầm mắt càng thêm tối tăm.
Hai người ngâm mình trong nước giống như hai con trâu dùng sừng húc vào nhau, ai cũng khó chịu, cũng đau lòng cho đối phương, lúc trước mắng đến thoải mái, lúc này mới bắt đầu sốt ruột.
Hai người tiếp sức thay phiên kêu la một hồi: “Có ai không, ai kéo bố đây một cái, bố sẽ gọi người đó bằng anh luôn”, giọng nói đều khàn khàn, phóng tầm mắt chung quanh nhìn lại chính là một mảnh đại dương mênh mông, một người cũng không có.
“Có di động không? Gọi điện thoại đi!” La Cường quát.
“…… Mẹ nó tôi không có di động!” Thiệu Quân rống lại.
“Tôi là phạm nhân không có di động, cậu cũng không có di động nốt?!” La Cường tức đến bối rối, thằng nhóc con bốc đồng này, làm việc luôn không chịu đắn đo, không suy nghĩ hậu quả, thiếu gia không biết quý trọng cái mạng nhỏ của chính mình! Cậu yên ổn ở trong khu nhà giam để bố yên tâm về cậu, như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Cậu chạy ra đây định làm trò diễn xiếc hả?
“Trước nay tôi đi làm đều không mang theo điện thoại, anh cũng đâu phải không biết!” Thiệu Quân cũng oan ức mà gào to.
Mỗi lần cảnh sát Tiểu Thiệu trực ban xác thật đều không để điện thoại trong túi, ở phương diện này nhà tù đã có điều lệ nghiêm khắc, điện thoại đều phải đặt ở trong ngăn tủ khóa.
Giữa trưa y sốt ruột cuống cuồng chạy ra nên chẳng nhớ lấy cái điện thoại trong ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801647/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.