Trên đường cao tốc trở về thành phố, Thiệu Tam Gia mở cửa sổ xe xuống, tăng vận tốc phóng xe chạy như bay, gió nóng ù ù bên tai.
Sự bao dung và độ nhẫn nại của Thiệu Quân đối với La Cường đã gần tới cực hạn, sắp nổ tung đến nơi.
Y làm xong việc trở lại phòng giám sát, nhịn không được, lại xem video ghi hình của lớp số bảy một lần nữa, xem xong lại càng cảm thấy bản thân mình đúng là có bệnh, chỉ thích tự tìm ngược, đúng là một thằng ngốc!
Lúc ấy y không tận mắt thấy được, nhưng đã xem được bản ghi lại của hệ thống giám sát, Hồ Nham ôm cổ La Cường, một bàn tay mò đến dưới hông La Cường. Quần lót La Cường vốn đã được cởi xuống, dương vật hùng tráng no đủ sung mãn, dục hỏa ngút trời, tay Hồ Nham cầm lấy nó chậm rãi tuốt động……
Về phần sau đó, hai người đang ấy ấy thì đột nhiên La Cường giơ chân đá người ta là chuyện như thế nào thì Thiệu Quân đã lười chẳng muốn truy cứu kĩ, trong đầu y vẫn thoáng hình ảnh bàn tay Hồ Nham nắm lấy con trym của La Cường.
Nói đến bản thân Thiệu Quân, y cũng không phân tình cảm của mình ra một cách rõ ràng. Y với La Cường, một người là quản giáo, một người là phạm nhân, hai người còn có thể thế nào nữa chứ?
Kỳ thật hoàn toàn cũng không có khả năng như thế nào đó, ngay cả “hiện tại” nên làm thế nào y cũng không biết, càng không nghĩ tới “tương lai”, nghĩ tới những chuyện lâu dài.
Thiệu Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801642/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.