Ngày hôm đó lúc sắp đi, Thiệu Quân cố ý quay lại, dặn dò Tiểu Hòa: “Những chuyện tôi hỏi cậu ngày hôm nay đừng có mà nói lung tung ra ngoài.”
Tuy rằng công tử Thiệu Tam không làm, chỉ đơn thuần là lôi kéo người ta nói mấy chuyện phiếm nhưng phí phục vụ một đồng cũng không thể thiếu, tiền boa cũng phải chi ra toàn bộ, ra tay rất hào phóng, Tiểu Hòa thức thời gật đầu: “Tôi đã hiểu rồi Tam Gia, tôi sẽ không nói gì hết.”
Bàn tay Thiệu Quân nắm lại rồi che lên miệng, muốn nói lại thôi: “Còn có, cái kia, những chuyện khác cũng đừng nói lung tung…… Nếu mà giám đốc của các cậu mà có hỏi thì cậu cứ nói là chịch cực kì sướng.”
Kỳ thật là Thiệu Quân da mặt mỏng, xấu hổ, sợ người ta lời ong tiếng ve nói y bất lực.
Tới mấy nơi như này là phải làm, không làm thì chắc là sinh lý có vấn đề rồi? Có phải đàn ông hàng thật giá thật không đây?
Bước ra khỏi quán bar, không thèm quan tâm đã là lúc mấy giờ rồi, Thiệu Quân gọi điện thoại cho ba y: “Ba, chuyện lúc trước La Cường bị bắt, con muốn hỏi mấy thứ.”
Tính tình Thiệu Tam Gia cực kì dễ kích động, mỗi lần làm chuyện gì, nói gió là gió, nói mưa là mưa, hoàn toàn không cho người khác một con đường sống. Đối với La Cường là y đã chiều hắn lắm rồi, còn đối với ba y, giữa cha con ruột thịt với nhau thì chẳng cần khách khí nữa.
Buổi đêm, đã hơn mười một giờ, Thiệu Quân về nhà, đập rầm rầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801643/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.