Tất cả mọi người trong lớp số 7 đều bị ồn ào làm cho tỉnh, từ trên giường ngồi thẳng hết dậy, ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra.
Mông Hồ Nham gần như vẫn để trần, gã ôm chăn té từ trên giường xuống đất, cứ thế mà vững vàng rơi xuống. Cả thân hình gầy gò đều nện ở trên sàn, lần này đúng là thật sự đau muốn chết, ước chừng một phút đồng hồ cũng chẳng đứng lên nổi.
Sắc mặt La Cường lạnh lẽo ngồi trên giường, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mà Thiệu Quân đã cầm theo côn cảnh sát mặt đỏ tía tai trên trán nổi đầy gân xanh đứng ở trước cửa, biểu cảm kia thật giống như muốn lấy gậy đập người.
Thiệu Quân phớt lờ La Cường nhìn chằm chằm Hồ Nham: “3704, vừa rồi cậu làm cái gì?”
Hồ Nham đứng dậy từ trên mặt đất, trong tay còn ôm chăn, phía sau lưng hơi hơi phát run: “Tôi làm gì chứ?”
Đáy mắt Thiệu Quân đỏ lên: “Ban nãy cậu nằm ở đâu?!”
Hồ Nham không nói lời nào.
La Cường nhảy từ trên giường xuống, trần truồng đứng trên mặt đất, lạnh lùng mà xen mồm vào: “Cảnh sát Thiệu, chúng tôi không làm gì hết.”
Thiệu Quân trợn mắt nhìn: “Chuyện của anh chờ lát nữa tôi lại nói sau.”
La Cường thay đổi giọng điệu: “Sao không thể giải quyết luôn trong hôm nay?”
Thiệu Quân vừa nghĩ đến việc La Cường thế mà lại che chở cho Hồ Ly, hốc mắt đột nhiên đỏ lên: “Anh câm miệng cho tôi!”
Thiệu Quân quay sang Hồ Nham lạnh giọng nói: “Không ngủ được à, không muốn ngủ hay sao? Không muốn ngủ thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801641/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.