La Cường bỏ lại một câu “Đi đi” rồi đạp lên tàn thuốc hờ hững quay người rời đi, không nói thêm một lời nào với Thiệu Quân.
“La Cường, anh quay lại đây.” Thiệu Quân há mồm gọi người.
La Cường không để ý tới y, vẫn tiếp tục đi.
“La Cường, anh đứng lại cho tôi, câu này của anh là có ý gì?!”
Sắc mặt Thiệu Quân dần dần thay đổi, ngây ngốc đứng im một chỗ, đột nhiên có loại cảm giác mờ mịt không biết phải làm sao ……
La Cường cũng là một người đàn ông có cá tính riêng, dứt khoát lưu loát, ngay cả giải thích cũng lười, không muốn nói mấy lời vô nghĩa.
Vì trả thù Thiệu Quốc Cương mà tổn thương nhóc Thiệu Tam, dù thế nào thì hắn cũng không làm được loại chuyện này, chẳng thể xuống tay nổi.
Bản thân không thể xuống tay nhưng nếu để phạm nhân khác trong đội bắt nạt Thiệu Quân thì La Cường cũng tuyệt đối không nhịn được.
May mắn là Tam Bánh Bao đã bị chuyển khỏi nhà giam đi vào làm trong cục, chứ không phải là bị chuyển đến đội khác, nếu thật vậy đến lúc đó xảy ra chuyện gì, muốn bảo vệ người này cũng chẳng được. Tam Bánh bao làm trong cơ quan, dù có trở thành một trưởng ban nhỏ hay trưởng phòng nhỏ thì từ đây cũng đã dương quan đại đạo*(1) một đường bằng thẳng, an toàn, yên ổn, cũng khiến cho người khác yên tâm.
(1)* Dương quan đại đạo: Chỉ con đường lớn đi qua Dương Quan thông sang Tây Vực, sau là chỉ con đường lớn thuận lợi.
Thiệu Quốc Cương kịp thời xuất hiện chẳng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801640/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.