“Đừng có làm bậy! Hôm nay anh đâu có ăn thịt dê đâu?!”
Thiệu Quân không hiểu chuyện gì, khuỷu tay dứt khoát thô bạo đẩy La Cường ra, trừng mắt nhìn hắn.
Một tay La Cường chống lên tường, khoá chặt người kia trong vòng tay của hắn, nghiêng đầu lạnh lùng nhìn y, không tiến cũng không lùi. Ngón tay kẹp lưỡi dao còn giấu trong tay áo, còn tay kia chống lên tường ép sát tai Thiệu Quân, bất cứ lúc nào có thể một tay lấy mạng y.
“Hôm nay không phải đến ca cậu được nghỉ à? Sao lại quay về đây?” Giọng La Cường khàn khàn.
“Còn không phải vì đi mua đồ cho anh sao! Tôi đi một chuyến rất xa đó, nóng chết đi được!” Thiệu Quân trợn trừng mắt, giả bộ tức giận, trong lời nói còn bộc lộ sự nôn nóng muốn dâng bảo vật để tranh công ở trong lòng ra bên ngoài .
“…”
Giờ thì đến lượt La Cường ngây người sững sờ nhìn người nọ cúi đầu lục túi.
Thiệu Quân đưa đồ cho La Cường, nói: “Tôi đến bệnh viện, thuốc này xài rất được, chỉ cần thoa lên một chút là tốt thôi, anh đừng có quên lúc bôi lúc không, mỗi ngày phải đều dùng, còn phải dùng liên tục mười ngày, nhớ chưa?”
La Cường cúi đầu nhìn, giọng nói dịu đi: “…Phòng y tế đã cho tôi thuốc rồi.”
Thiệu Quân xua tay: “Anh quên mấy cái đó đi, mấy thứ thuốc vớ vẩn trong phòng y tế đó rất rẻ tiền. Tôi đến Hiệp Hòa lấy cho anh đó, Hiệp Hòa có khoa da liễu tốt nhất cả nước. Tôi còn đi hỏi cả chuyên gia, người ta nói không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801639/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.