La lão nhị đúng là không ngờ, khi Thiệu Tam bánh bao nói về từng cái đạo lý thì dáng vẻ lại cực kỳ nghiêm túc, đứng đắn. Hắn cho rằng Thiệu Quân chính là có tác phong cậu ấm, tính tình người trẻ tuổi, có vui vẻ hay không đều treo ở trên mặt, như có ruột mà không có nhân vậy.
Suy cho cùng Thiệu Quân là một người cảnh sát, làm việc đều hiểu được nặng nhẹ. Ngày thường nói chuyện ra nói chuyện, đùa giỡn ra đùa giỡn với các phạm nhân, kề vai sát cánh nói chuyện tào lao tục tỉu là chuyện bình thường, đánh nhau nổi khùng cũng thấy nhiều, nhưng trong nhà giam có quy tắc, có quang minh chính đại. Lần này, chuyện 294 làm đã chạm đến giới hạn của y, quả thực không thể nhịn được nữa.
Nhưng cho dù không thể nhịn được nữa, cũng phải nhịn, nếu không thì có thể làm sao với người này đây?
Cũng hoàn toàn do là cảnh sát, làm việc vẫn phải có quy tắc của quản giáo, không thể xằng bậy. Nói cách khác, lão Thịnh ra tiền để có thể bẫy La Cường, La Cường nóng giận điên cuồng mà trả thù, làm quản giáo thì có thể làm gì với mấy người này bây giờ? Khó chịu thì có thể vung tay ra đánh sao? Có thể trực tiếp kéo hai người này bắn chết rồi sau đó đào một hố chôn ngoài đảo sao?
Muốn truy trách nhiệm, muốn thêm hình phạt, ngài phải có chứng cứ nói chuyện, báo cáo lên cấp trên để được duyệt nữa.
Dùng hình phạt riêng, đơn giản chỉ là lấy gậy cảnh sát ra đánh, nhốt lại, giam vào lồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/155605/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.