Mùa thu tháng 10, bầu trời trong xanh giống như cái vỏ trứng mờ ảo, bao phủ nhà xưởng màu trắng ở vùng hoang vu ngoài thành phố này.
Những biểu ngữ chào mừng các vị lãnh đạo được treo ở trước cửa nhà giam, khắp khu sinh hoạt và khu nhà xưởng cũng đều có treo “Chào mừng Quốc Khánh, cảm ơn chính phủ cảm ơn xã hội”, “Nghiêm túc học tập, nỗ lực cải tạo để làm người một lần nữa” linh tinh này kia……
Ngày đó, toàn thể mấy trăm tù nhân đứng trên sân thể thao lớn, xếp thành hàng ngay ngắn trật tự, cử hành nghi thức hát quốc ca.
Cũng là ngày đó, đại đội số một vinh dự lấy tư cách đại diện cho nhà giam số 3, diễn tập hành quân và thể thao quân sự trước mặt lãnh đạo.
Từ trước tới nay, chưa bao giờ Thiệu Quân căng thẳng như ngày hôm đó. Mấy lãnh đạo của Cục Quản lý Nhà tù thuộc Bộ Tư pháp ngồi ở phía trên, gần như đại đa số cấp bậc đều không cao hơn ba của y, càng không bằng được ông ngoại y năm đó —— thế mà y lại rất căng thẳng.
Y đứng đầu hàng của đại đội một để chỉ huy đội ngũ, y nghiêng đầu nhìn đến một vị trí cách đó một bước xa, chính là chỗ La Cường đang đứng.
Ngày đó suy nghĩ của Thiệu Quân vẫn luôn lung tung rối loạn, với tính tình của La Cường thì không đáng tin cho lắm, sớm hay muộn La Cường cũng sẽ nổi khùng, người này có thể chịu đựng đứng hát quốc ca mấy phút thì sau đó ai mà biết sẽ có chuyện gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/155606/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.