Lên đến tầng ba của khu tập thể cũ, bà ngoại Bình An xách một cái chậu rỗng bước vào, liền thấy bát đĩa ăn xong lúc nãy vẫn còn nằm bừa bộn trên bàn, “Đồ lười biếng.”
Bà ta thầm mắng một tiếng, đặt cái chậu xuống đất, rồi nhanh chóng đi thẳng vào phòng ngủ đối diện cửa chính, cũng không thèm gõ cửa, đẩy mạnh “Rầm” một tiếng, mở toang cửa, “Vợ thằng hai, sao mày còn chưa rửa bát trên bàn? Ra dọn dẹp ngay! Ngày nào có thời gian rảnh là mày lại chui vào phòng, người của mày chỉ toàn mỡ lười, mà tao có thấy mày ăn ít đi miếng nào đâu.”
“Mẹ ơi, con đi làm mệt lắm, ngày nào mẹ cũng ở nhà rảnh rỗi không làm gì, mẹ rửa giúp con luôn đi.” Vợ của Triệu Văn nằm ườn trên giường không chịu dậy, cô ta ỷ có chồng cũng đang nằm đó nên bà mẹ chồng không làm gì được mình.
“Tao không làm thì ai giặt cái đống đồ bẩn của mày? Quần áo cả nhà đều là tôi giặt! Cái đồ lười biếng, vừa lười vừa luộm thuộm! Tao không giặt quần lót cho, mày có thể để cả tháng không thay, giang chân ra là bốc mùi khó chịu rồi!” Bà ngoại Bình An càng mắng càng hăng, chỉ thiếu nước nói rằng cưới cô ta về là mộ tổ bị người ta tạt phân.
“Được rồi!” Triệu Văn hét lớn, chỉ vào mẹ mình mắng: “Mẹ không biết giữ thể diện thì con còn cần! Mẹ nói toàn mấy chuyện quỷ quái gì thế, còn sợ chuyện nhà mình chưa đủ cho người ngoài cười à?”
Phòng bên cạnh là vợ chồng anh cả, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5075906/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.