Mây tan mưa tạnh, hai túi giấy màu vàng đều bị xé rách vứt dưới đất, Ninh Tân nằm nghiêng trên giường, đầu óc trống rỗng, lấy lại tinh thần, anh chống tay nhìn người đang nằm ngửa trên giường, nói: “Cái vẻ muốn khóc mà không khóc của em thật đẹp, âm thanh cũng dễ nghe.”
Tôi mở mắt liếc nhìn anh một cái, không nói gì.
“Cái dáng vẻ nhắm chặt mắt lao vào anh thật hoang dại, thật hung dữ.”
Tô Du im lặng chờ đợi xem người đàn ông ch.ó má này còn có thể nói ra cảm nhận gì sau cuộc vui nữa.
“Đầu ngón chân lại bị chuột rút luôn, thèm lắm rồi phải không?”
“Em thèm ông nội anh ấy.” Tô Du đưa tay nhéo một cái vào n.g.ự.c anh, quấn chăn lật người xuống giường, ném cái gối lên giường, đẩy anh ra ngoài đun nước nóng cho cô tắm.
Ninh Tân nhìn cô vắt chéo chân nằm trên giường, vẻ mặt như một bà chủ cần người hầu hạ, không khỏi cảm thấy mất mác: “Sao anh cảm thấy em còn chưa kéo quần vào đã không nhận ra anh là ai rồi?”
“Nhận ra chứ, dù sao thái độ phục vụ, lực va chạm và cấu hình phần cứng của anh đều rất tuyệt, em rất hài lòng, sau này chỉ nhận anh thôi.” Tô Du dừng lại một chút, trầm ngâm nói: “Nhưng thu nhập của em khá ít, lại còn phải nuôi con, tiền boa cứ ghi nợ, đợi em có tiền rồi sẽ thanh toán nốt.”
“Ăn chùa còn muốn có danh tiếng tốt.” Ninh Tân tức điên lên, anh không nên nói câu đó mới phải.
Anh tùy tiện mặc chiếc quần cộc lớn vứt trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5075903/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.