Tôi vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Phàn Kiến Tu bỗng cứng đờ.
Ông ta không thể tưởng tượng nổi mà nhìn chằm chằm vào tôi, hổn hển nói: "Cậu... đúng là bị bệnh rồi, lão tử đã nói đến mức này mà cậu còn cự tuyệt? Thế nào, đường đường là vị trí hội trưởng của cả một thương hội, lại còn muốn lão ông này phải cầu xin cậu sao?"
“Ông cầu xin tôi thì tôi cũng không cần." Tôi bĩu môi, lại trêu tức nói: "Người già đừng nóng nảy như vậy, lỗ tức giận quá mà xảy ra chuyện gì, tôi đảm đương không nổi trách nhiệm này.”
"Bop!"
Phàn Kiến Tu dùng sức đập bàn một cái, chén trà cũng bị nghiêng sang một bên, nước nóng thiếu chút nữa đã bắn lên người mình, chỉ vào mũi tôi mắng: "Tôi thấy cậu chính là muốn chọc cho tôi tức chết! Không biết xấu hổ, không biết trời cao đất rộng, không hiểu lòng người tốt...
Tôi nâng mí mắt lên nhìn ông ta, chậm rãi nói: "Dù sao ông không nói rõ ràng, tôi tuyệt đối sẽ không làm hội trưởng cái chó má gì."
"Hội trưởng chó má? Là hội trưởng của Thanh Thạch
thương hội đó!” Phàn Kiến Tu thổi râu trừng to mắt, giận
dữ nói: "Đây chính là thành tựu cả đời lão tử đã dốc hết
sức mới có được! Năm đó nếu không phải cha cậu giúp tôi, Thanh Thạch thương hội này còn...
"
Vừa mới nói được một nửa, Phàn Kiến Tu đột nhiên phản ứng lại, nhanh chóng ngậm miệng nuốt những lời còn lại trở về.
Tôi lại ngẩng đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nguoi-thua-ke-gia-toc-tai-phiet/3383926/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.