Là người thân, Liễu Ngọc Hiện hiểu tình huống của em trai mình hơn bất cứ người nào. Anh biết, nếu là người thường thì đó chỉ khối lượng huấn luyện hơi nặng, nhưng nếu là Liễu Ngọc Hàm thì đó là sự tàn khốc, cho nên sau khi nói chuyện, anh nhanh chóng đoán ra chắc chắn Liễu Ngọc Hàm đã phải dùng đồ ăn đặc chế cho huấn luyện.
Nhưng anh nghĩ kỹ lại, phát hiện ra từ đầu đến cuối em trai mình đều không nhắc đến vấn đề ăn uống, trong lòng sinh ra thắc mắc.
Nhìn Tần Mạc cũng không giống như người vô tâm không để ý đến chuyện quan trọng không thể quên như thế này, mà nhìn em trai mình vẫn rất tốt, dường như không hề không thấy thoái mái, nếu không có đồ ăn đặc chế làm sao thằng bé có trạng thái tốt như này được?. truyện kiếm hiệp hay
Liễu Ngọc Hàm nghe xong câu hỏi cũng ngẩn người.
Măc dù trước đây cậu chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt, cũng chưa từng sử dụng các loại thuốc tăng cường thể chất, nhưng loại đồ ăn đặc chế dở gần chết cậu vẫn biết.
Nghe nói hương vị của nó còn dở hơn cả mấy loại đồ ăn kinh khủng trên mạng, những người từng trải đã đưa ra nhận xét như này, khó ăn, rất rất là khó ăn, khó ăn gần chết, quả thực đã chạm đến ngưỡng giới hạn chịu đựng của nhiều người.
Liễu Ngọc Hàm nghĩ đến bữa sáng ngon lành của mình, liền nuốt nước miếng, vẻ mặt khó tin: "Em thề mấy ngày nay em chưa từng ăn mấy kiểu đồ ăn đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-muon-lam-trai-dat-ve-vang/2932848/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.