Người xem Liễu Ngọc Hàm cũng thắc mắc tình huống của cậu lâu rồi.
Lúc đầu Liễu Ngọc Hàm nói nhưng không ai tin, hơn nữa còn cười cậu rất lâu. Nhưng sau đó mọi người dần phát hiện cậu khác so với những người khác, dần dần mọi người cũng tin lời Liễu Ngọc Hàm nói.
Dù sao đi nữa, nguyên lý của máy chuyển đổi sóng não vẫn còn ở đó, bệnh tình của Liễu Ngọc Hàm và biểu hiện của câu trong chương trình lần trước vẫn ở đó, chỉ cần người xem không bị mù, ít nhiều cũng có thể suy đoán về tình huống của cậu.
Cách làm mang tình trạng đặc biệt của mình ra trước bàn dân thiên hạ cũng có tốt có xấu, nhưng là một người của công chúng, nếu một ngày nào đó đột nhiên Liễu Ngọc Hàm mất tích, fans và anti của cậu sẽ náo loạn động trời, đến lúc đó chuyện cậu mất tích sẽ được chú ý, cũng tăng thêm khó khăn cho những kẻ muốn lặng lẽ tóm cậu đi.
Sống dưới ánh đèn sân khấu, sự riêng tư của cậu sẽ ít đi, cũng may cậu không muốn trở thành nghệ sĩ, lúc này mới không bị người ta theo dõi quá gắt gao.
"Cho nên lúc đó bọn họ bảo tôi rời khỏi giới giải trí là hoàn toàn sai." Liễu NGọc Hàm vui vẻ nói với người xem, "Vốn dĩ tôi không ở trong giới giải trí!"
Kênh chat cũng rất vui vẻ.
Liễu Ngọc Hàm nhìn kênh chat như mọi lần, vừa hòa thuận lại có chan chứa tình cảm, hay có những kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-muon-lam-trai-dat-ve-vang/2932850/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.