Khi tiếng cười đó phát ra, thân thể tôi bắt đầu đau nhói từng cơn, như thể thứ gì đó đang ngủ yên bên trong muốn phá kén chui ra.
“Ha! Ha!”
Ngụy Yến vẫn nắm chặt tay tôi không buông sau đó ngẩng đầu nhìn tôi cười ha ha, cả khuôn mặt dí sát vào tôi.
Tôi định đẩy Ngụy Yến ra theo bản năng, nhưng bàn tay không tài nào nhấc lên nổi, xương cốt toàn thân đau nhức vô cùng.
“Kít! Kít!”
Lệ Cổ gào thét giống như đòi mạng, Sư Tụy đang bám vào người tôi cũng giống như nổi điên, liều lĩnh muốn nhảy ra ngoài, khiến cơ thể tôi quay cuồng không chịu nổi.
“Trương Dương?” Một tay Trường Sinh vẫn luôn ôm lấy mặt tôi tránh để tôi bị Ngụy Yến kéo đi. Thấy Ngụy Yến tới gần, anh vội vàng kéo tôi về đằng sau, nhưng vừa sờ vào tay tôi thì dường như anh đã phát hiện ra gì đó, ánh mắt trầm xuống nhìn tôi: “Cô sao thế?”
“Kiến Mộc! Lệ Cổ…” Tôi vốn không thể ngờ được rằng Thực Thi trùng di chuyển trong cơ thể lại đau đớn như vậy.
Tôi cũng không biết Lệ Cổ là Cổ bản mệnh của mình, đã hòa vào một thể với tôi, cho nên khi nó đụng phải Kiến Mộc mới gặp phản ứng nghiêm trọng như vậy.
Chủ yếu là thường ngày nó cũng không thân thiết gì với tôi, giờ đột nhiên nó đụng phải cái gì thì tôi cũng sẽ chịu tội theo khiến tôi nhất thời chưa chấp nhận được.
Lần này nó chạm phải Kiến Mộc khiến Sư Tụy lập tức cảm nhận được, cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545009/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.