Lúc này tôi mới nhận ra rằng bàn tay vẫn luôn buông xuống của Ngụy đang nắm chặt thứ trong truyền thuyết Địa phủ trấn phủ chi bảo —— Tụ Âm châu!
Bảo sao dù tôi nói như thế nào họ vẫn đợi ở đây lâu như vậy mà không dám ra tay, hóa ra là cố kỵ Tụ Âm châu trong tay Ngụy Yến.
Tôi vẫn chưa tìm ra công năng của viên hạt châu quỷ này tôi vẫn luôn cũng không lộng minh bạch cụ thể có này đó công năng, chỉ biết khi Ngụy Yến ở dưới đáy sông Âm dùng nó để thu linh thể hiệu quả khá tốt!
Còn một điều nữa là có thể bãi máu đã thành một đống hỗn độn kia của chúng tôi đã phá hủy vài toàn nhà đá ở thôn Phá Thần, còn cụ thể như thế nào tôi thật sự không biết!
Nhưng bây giờ tính cả Vương Uyển Nhu là quỷ sai ngàn năm cũng kiêng kị với Tụ Âm châu, tôi chợt hiểu rằng mình đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.
Mà Lệ Cổ cũng đã nhìn thấy Tụ Âm châu, đột nhiên thu nhỏ đôi cánh lại, cả người quỳ rạp trên mặt đất, run lạnh bần bật không dám động, chỉ cầu Ngụy Yến không nhìn thấy nó.
Mà Kiến Mộc vẫn nằm trên mặt đất lạnh băng không có động tĩnh gì, ngược lại máu của cô cô ấy mập nhanh chóng thấm đi xuống, hòa vào máu thịt của yêu tinh núi trên mặt đất.
“Vậy làm sao bây giờ?” Tôi nghĩ đây cũng không phải biện pháp tốt, cô cô ấy mập cũng ở trong tay Ngụy Yến, hơn nữa nhìn tốc độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545008/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.