Đại Hồng thoáng cái bị tát bay xa, đập vào tảng đá mà Sư Tụy vừa trốn, ngay cả tôi cách thật xa còn có thể nghe thấy tiếng đầu cô ấy va vào tảng đá.
Tôi nhìn người cực kì uy phong cầm quạt đứng trước Kiến Mộc mà hoàn toàn sững sờ, dù thế nào tôi cũng không ngờ đó lại là cô ấy!
Đại Hồng càu nhàu đứng lên mà không thèm nhìn, híp mắt há mồm vừa xoa đầu vừa hét: “Vương Uyển Nhu, cô có bệnh à, thế mà ra tay nặng như vậy với tôi? Không phải chỉ là Kiến Mộc thôi sao? Tôi không chạm vào là được!”
“Tôi ở đây mà!” Chị Uyển Nhu thấp giọng đáp lại, nhìn chằm chằm vào người đang cầm một chiếc quạt giống hệt của chị ấy, nặng nề nói: “Ngụy Yến, cô muốn làm gì, mau lên trở về nhanh lên!”
Tôi nhìn bộ dạng Ngụy Yến đoán rằng cô ấy cũng không biết mình đang làm cái gì.
Lúc này trên mặt Ngụy Yến đã không còn nụ cười ngốc nghếch, cũng không còn vẻ sinh động tò mò về mọi thứ trong mắt nữa.
Cả người nhìn qua có vẻ lạnh lùng, trong tay nắm chặt quạt, âm trầm nhìn Kiến Mộc rơi trên mặt đất trầm mặc không nói lời nào.
Ngụy Yến như vậy nhìn rất đáng sợ, hoàn toàn không phải quỷ sai thực thực tập sinh mà chúng tôi biết từ trước.
“Ngụy Yến!” Sư thúc cũng quýnh lên, không quan tâm đến tiếng cười trầm thấp bên ngoài, vội vàng tiến lên hai bước nhìn Ngụy Yến nói: “Cô làm sao vậy? Cô có nghe được tiếng chúng tôi nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545007/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.