Nhưng Trường Sinh cũng không quan tâm tôi sẽ suy nghĩ nhiều như vậy, vươn tay kéo tay tôi, nói với lão Miêu: “Sư phụ tới dẫn cổ!”
“Phải trồng thật sao?” Tôi giãy giụa mấy lần, nhưng sư thúc và Tiểu Bạch ôm rất chặt, dù tôi có vặn vẹo vài lần cũng không thoát, hơn nữa Nguyên Thần Tịch vẫn trầm mặt đứng bất động sau lưng tôi nhằm bao vây tôi từ ba phía.
“Đừng sợ, Thực Thi trùng này nuôi trong cơ thể tôi, Tác Hồn dẫn trên cô vốn dĩ huyết mạch tương liên với tôi, hơn nữa Thực Thi trùng đã bị tôi làm hao mòn lệ khí, nếu tôi không phát động nó, nó cũng chỉ biết an tĩnh ở trong cơ thể cô, sẽ không làm tổn thương cô. Nhưng nếu có linh thể khác dao động trong cơ thể cô, nó sẽ thức dậy và nuốt chửng cô ta ngay lập tức, cho nên Thực Thi trùng này chỉ biết khống chế linh thể gắn liền với cơ thể cô.”
Tôi nghe thì có vẻ như vậy, nhưng tôi đã thấy lão Miêu lấy ra một ít bột màu đen xám chà xát trên tay tôi rồi ghê tởm lau nó đi bằng nước bọt của mình khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
“Chi!”
Tôi nghe thấy tiếng Lệ Cổ kêu to một tiếng từ đáy lòng, Trường Sinh thế mà không khách khí ấn ngón tay lên tay tôi, còn chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn, tôi đã nhìn thấy Trường Sinh rút tay ra rồi.
Nhưng Trường Sinh vừa lấy tay đi, tôi đã cảm giác có thứ gì đó trên tay mình đang nhanh chóng bơi về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545006/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.