Sư Tụy trong người vừa hét lên thì cả người tôi cũng khẽ run rẩy theo. Tôi nặng nề hít vào một hơi, dùng ngón tay nhấc kim bạc ra.
Đây là cây kim lớn nhất nhưng cũng chỉ to bằng một phần tư chiếc đũa, thế mà khi cầm nó tôi lại thấy nặng trĩu, cánh tay cũng trễ xuống.
Mặc dù Sư Tụy đang sợ hãi nhưng Thực Thi trùng thì lại vô cùng hưng phấn. Nó không ngừng nhảy tới nhảy lui trong người tôi như thể đang nói chuyện với kim bạc, khiến cơn đau trên cánh tay tôi càng nhức nhối thêm.
Tôi siết chặt kim bạc, khẽ gật đầu với Vương Uyển Nhu rồi bắt đầu dùng kim chọc xuống cái rễ của Kiến Mộc. Lúc đầu kim đâm thẳng vào được nhưng sau đó dù tôi có dùng lực mạnh thế nào thì cây kim cũng không di chuyển được nữa.
“Cạch!”
Chỉ nghe cạch một tiếng, những chiếc lá của Kiến Mộc giống như bị đóng băng, nhanh chóng cuộn vào trong, ngay cả thân cây cũng rụt lại.
Tôi thấy việc này có tác dụng thì tranh thủ tiếp tục ấn kim bạc xuống, rồi quét qua nơi mà Kiến Mộc có thể bén rễ.
“Gừ!”
Dường như Kiến Mộc cảm nhận được sự đe dọa, phát ra tiếng gầm gừ.
Trong giọng nói ấy còn có chút buồn bực, tôi nghe được vậy, tay bất giác mềm nhũn ra. Cây kim bạc trong tay vốn đã nặng trĩu giờ lại càng nặng hơn, cả cánh tay tôi đều đã dán xuống nền đất đông cứng nhưng cây kim bạc lại giống như bị thứ gì đó cắn chặt, dù tôi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545010/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.