Trò đếm số này làm tôi khẩn trương chết đi được, lại vẫn phải đếm nối tiếp. Số đếm ngày càng nhiều lên, mà tôi lại dần nghe được con số tôi đếm ra tới lệch với Trường Sinh tới hai số, mà giọng đếm nối tiếp tôi nghe như thiếu niên chưa vỡ giọng. Đã thế người này còn cố ý chen ngay vào khi tôi đếm nối tiếp Trường Sinh rồi định vỗ tay.
Có lẽ mục đích cậu ta đếm chen vào là để Trường Sinh nghe được giọng tôi rồi thì tưởng mình không cần vỗ tay nữa. Kết quả là cậu ta lại đếm tiếp, khiến con số Trường Sinh đang đếm bị lệch đi.
Chơi thế này có hơi xấu tính, nhưng tôi chỉ cảm thấy lưng mướt mồ hôi lạnh.
Đùa cái gì không biết?
Chẳng lẽ không người nào khác phát hiện hả?
Nghĩ như vậy, tôi không ngừng nhón mũi chân nhìn về phía trước, vẫn chỉ có mấy người chúng tôi, nhưng từ chỗ Đại Hồng đến tôi chỉ cách ba người, vậy mà ở giữa còn hơn mười người đếm thành tiếng.
Tôi đưa tay ra sau choàng vai Tuyết Nữ, vô cùng nghiêm túc nghe cô ấy đếm tiếp.
Nhưng chờ Tuyết Nữ đếm rồi, bên tai tôi lại có giọng nói đếm tranh lượt của tôi, còn không ngừng giục tôi nhanh lên, nhanh nhanh lên.
Từ xưa đến giờ tôi vẫn luôn tự hào vì không cần mượn dùng bất cứ ngoại vật gì mà vẫn có thể nhìn thấy những thứ kia. Nhưng hiện tại, rõ ràng âm thanh ấy vang lên ngay bên tai mà tôi lại không nhìn thấy gì cả.
Tôi chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544997/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.