Tuy tuyết nữ có thể tìm được ma núi, nhưng việc cấp bách của chúng tôi bây giờ là tìm nhóm sư công.
Một là không biết bọn họ cầm Kiến Mộc có xảy ra chuyện gì hay không, hai là nhỡ người muốn lấy Kiến Mộc mà Đại Hồng nói xuất hiện, ba người một tàn một già một béo như họ chưa chắc đã đánh nổi.
Tôi đang do dự không biết có nên cùng tuyết nữ tìm tấm vải đỏ che trời hay không, thì đột nhiên tôi nghe thấy phía trước có tiếng kêu hoảng sợ, theo sau đó tuyết nữ bắt đầu la hét dữ dội, cả người em bắn ra vô số băng trụ bay phía những ma núi kia trốn.
Băng trụ kia không biết từ đâu trên người tuyết nữ bắn ra, tôi chỉ thấy một luồng hơi lạnh xuất hiện bên cạnh, tiếp đó liền vang lên những tiếng xoàn xoạt.
“Nhanh!” Đại Hồng liếc nhìn, vội vàng nhảy ra.
Tôi không biết chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng biết có chuyện liền vội đi theo, nhìn về phía băng trụ rơi xuống chỉ thấy dưới tấm vải đỏ nó cắm phải còn có hai con vật nhỏ trông giống như sóc con.
Con vật nhỏ này còn không lớn bằng chuột bình thường, chỉ bằng kích thước con chuột bạch, một xám một nâu. Hai cái tai nhọn dựng đứng lên vì sợ, hai cái miệng nhỏ hơi hé ra, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ, nhìn qua khá là đáng yêu.
Ngay khi chúng tôi đến gần chúng nó còn kêu chít chít ầm lên, chúng vươn bộ vuốt nhỏ chỉ bằng móng tay của tôi ra, cố gắng túm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544996/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.