Tai tôi tràn ngập các tiếng nói yêu cầu tôi trồng Kiến Mộc, tiếng gió xung quanh dường như cũng toàn âm thanh đó, tôi giật nảy mình khi nhìn thấy ánh lửa rọi trên mặt mọi người.
Nghĩ mình đêm qua còn nhờ bên giảng dạy nói cho cách phá ảo ảnh đây, không ngờ đêm nay đã gặp phải ảo thuật rồi.
Tôi trở tay rút Kiến Mộc ra, bọn họ muốn tôi đi trồng nhất định là thứ có liên quan đến họ.
Quả nhiên, thứ tôi rút ra không phải Kiến Mộc trông giống như một nhánh cây bình thường mà là một loại dây leo nhỏ, non mềm hơi xoăn, trên thân có một số đường vân kì lạ, dọc theo đường gân của cây có những sọc màu nâu sẫm.
Ngay khi tôi cầm nó trên tay, những gân xanh đó như sống dậy, chúng ngay lập tức cuộn lên theo thân cây
quấn lấy tay tôi.
“Phá!”
Tôi dứt khoát cắn đầu lưỡi, nhổ một ngụm máu bản mạng vào thân cây
bên tai lập tức vang lên tiếng cười.
Những người bên cạnh tôi cũng cười phá lên, tôi nhanh chóng ném một lá Thần Hoả phù vào mặt của những người này, nhưng dường như có gì đó ngăn cách khiến Thần Hoả phù chỉ có thể lướt qua trước mặt họ, làm thế nào cũng không đốt cháy mặt của họ được.
Cơn đau trên tay càng ngày càng dữ dội, còn những gân trên cành cây đã đâm vào trong cơ thể tôi từ nhiều nơi khác nhau.
Đầu óc tôi cũng càng thêm choáng váng, trong đầu chỉ muốn ngủ thiếp đi, để lấy lại sức rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544995/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.