Tôi nghe tiểu quỷ kia nói có chút không đúng lắm, nhóm người nàng mập cả đường đi lên đều không gặp phải chuyện quái dị gì thì không nói, chỉ có một mình cô ấy vừa chảy ra chút máu đã không thấy đâu nữa mới cổ quái ấy.
Trong máu của nàng mập đã trồng huyết cổ rồi, cổ trồng trong đó còn được lấy từ Kiến Mộc, và được cái người được gọi là bà ngoại của Điền Đại Nựu lấy cho cái tên rất nổi là “sát thần”, thực ra là dùng để giết những cổ thần được nuôi như chúng tôi đây nhưng máu mà nàng mập để lại trên núi Côn Luân không thấy đâu nữa sao?
Đây là vì lý do gì?
Lẽ nào núi Côn Luân là quê hương của Kiến Mộc nên cổ trùng trong máu nàng mập cũng có ý thức quay về quê cũ, vừa chảy ra đã phải về nhà ngay sao?
Đại Hồng híp mắt nhìn tiểu quỷ kia, vừa dọa dẫm vừa cướp kẹo của Tiểu Bạch đi dụ nó, đến cả những tiểu quỷ khác cũng đều nóigiống như thế, ba người nàng mập với sư công toàn thân đều là vết thương, chỉ có điều máu của sư công với lão Miêu chảy ra xong đều thấy chúng nhỏ trên nền đất, chỉ có máu của nàng mập là biến mất từ không trung.
Lại hỏi thêm về những chuyện khác, đám tiểu quỷ này lắc đầu nói không biết, muốn hỏi thêm nên tôi chỉ tay về phía kẹo trên tay Đại Hồng, tôi hỏi mấy người họ đi được bao lâu rồi nhưng bọn chúng cũng không rõ nữa.
Thấy những tiểu quỷ chết yểu bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544998/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.