Đám người nghe lão già nói nếu có Kiến Mộc, thì còn có biện pháp nhất định để giải trừ cổ trong quan tài đá, đều lộn xộn tới gần lão già, muốn nghe phương pháp cụ thể của ông ta.
Lão già kia vô cùng cảnh giác ôm chặt hai khúc Kiến Mộc, nói với chúng tôi: “Chuyện này phải về thôn nói!”
Tôi thấy ông ta như vậy, có thể khẳng định không phải phương pháp kia cần vào thôn mới có thể nói, mà là sợ chúng tôi lại cướp đi Kiến Mộc, lập tức cảm thấy hơi buồn cười với sự cẩn thận của lão già nhìn qua trung thực, nho nhã này.
“Được!” Sư công cũng không phải người lắm lời, hai tay ra hiệu đồng ý yêu cầu đi vào thôn mà ông già kia nói với lão Miêu bên cạnh.
Đoàn người lại từ từ đi về phía trong làng, tôi nhìn con đường ven hồ nhỏ, nghĩ đến chuyện chúng tôi đi qua hai ngọn núi, nhưng lại về tới bên hồ, hỏi ông già kia.
Kết quả ông ta giật mình nhìn chúng tôi, lại nhanh chóng chuyển thành thần sắc đắc ý: “Đường ra khỏi thôn này đã xây hơn ngàn năm, nghe nói là đường xây từ lúc tổ tiên của chúng tôi chuyển vào, đường này nhìn qua cũng rất bình thường chứ, mấy người có thể leo qua hai ngọn núi cũng không tệ rồi, có thôn dân ngay cả một ngọn núi cũng không leo ra được thì đã quay lại bên hồ.”
“Vì sao? Không cho người ta ra ngoài à?” trong lòng lão Miêu vẫn còn đắn đo chuyện ông ta khoác lác ban ngày, nói tỏ vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544929/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.