Tôi nghe âm thanh từ phía xa, trong lòng biết ngay là không ổn rồi!
Ông lão vừa mới nói con đường ở trong thôn kia đã được xây hơn nghìn năm rồi, chính là để vây nhốt linh thể bên trong không cho chúng ra khỏi thôn, nói không chừng trong thôn này còn có lệ quỷ đã hơn nghìn năm đấy!
Đây đúng là gặp phải chuyện hay rồi, thôn người ta sống bình yên vô sự hơn nghìn năm, chúng tôi vừa mới đến thì đã vấp phải đủ thứ chuyện rồi.
“Mọi người mau tìm một chỗ trốn trước đi!” Sư công ở trên lưng lão Miêu nhanh chóng nhìn lướt xung quanh, đột nhiên ông ấy xách ông lão đang ngồi mất hồn dưới đất lên rồi quát lớn: “Mau tìm một chỗ trốn cho chúng tôi!”
“Vô dụng thôi, linh thể bị mắc kẹt ở nơi này càng ngày càng nhiều, trước kia có Lục Cô dẫn đường nên vẫn không xảy ra chuyện, bây giờ Lục Cô không có ở đây, những linh thể này sẽ không được kiểm soát nữa!” Trong tay ông lão kia còn ôm chặt hai khúc Kiến Mộc kia lẩm bẩm.
Lão Miêu vừa nghe ông ta nói như vậy thì lập tức vung tay lên tát cho ông lão một cái: “Chưa thử mà ông đã nói vô ích rồi hả, mau tìm một chỗ cho chúng tôi trốn đi, nếu không trong thôn của ông cũng không thể sống yên đâu!”
“Xem kìa!”
Lúc này, một con lệ quỷ miệng đầy răng nanh đột nhiên nhào về phía ông lão, tôi vội vàng đánh ra hai Chưởng Tâm Lôi. Trên con đường nhỏ chỉ rộng một bước chân này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544930/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.