Tôi vội vàng ngồi thẳng người nhích lại gần ông lão, cái phía sau mới là trọng điểm mà chúng tôi muốn biết.
Trường Sinh liếc mắt nhìn tôi, chậm rãi vươn tay đan ngón tay lại với tôi.
Có lẽ chúng tôi có thể biết được tất cả ngọn nguồn của sự việc từ trong miệng của ông lão, từ đó chúng tôi sẽ không còn sợ hãi cái gọi là Cổ tính này nữa.
“Vừa nãy tôi đã nói Hoàng Đế đánh bại Si Vưu là mượn Thiên binh bắt đầu từ Kiến Mộc. Mà tộc Miêu nghe đồn cơ thể của tổ tiên Si Vưu bọn họ được chôn cất trong quan tài đá Ngũ Hành, chỉ đợi có một ngày hợp quan tài sống lại, dẫn dắt bọn họ đoạt lại thứ thuộc về bọn họ!” Ánh mắt ông lão nặng nề nhìn mặt nước từ từ trở nên yên ả, giọng nói trầm thấp như đến từ ngàn năm trước.
“Thuộc về bọn họ cái gì chứ?” Sư công cười giễu một tiếng, nhìn Kiến Mộc nói: “Tộc Miêu hiện tại còn có được mấy người nhớ đến tổ tiên của bọn họ? Chỉ sợ quan tài đá này đến cuối còn là mối họa lớn!”
“Có phải họa hay không thì chúng ta vẫn chưa rõ!” Hiển nhiên ông lão không phải là người tộc Miêu, cũng không phải tộc Hán, chỉ là nặng nề nói: “Tôi chỉ biết Kiến Mộc này bước ra từ trong quan tài đá Si Vưu!”
“Cái gì?” Thoáng cái mấy người chúng tôi hầu như đều đồng thanh nhìn lấy ông lão, hai mắt đều ra sức trừng lớn.
Bất kể như thế nào tôi đều không tin Kiến Mộc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544928/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.