“Haha! Haha!” Trọng Đồng Tử vừa thấy thiếu niên đi ra thì gã đột nhiên ngửa đầu cười lớn và xông đến những cành liễu đó.
Ánh mắt của sư công sửng sốt, vội vàng hét lớn với tôi: “Mau giữ chặt gã lại, lão phu phải tự mình kích phát thứ này!”
Mặc dù tôi nghe không hiểu, nhưng lúc này tôi vẫn biết mình nhất định phải nghe lời sư công, cho nên tôi gấp gáp không màng tất cả, theo bản năng nhanh chóng kết ấn pháp, hai chân cũng lội nước chạy về phía Trọng Đồng Tử.
“Bùm! Bùm!”
Lão Miêu bị nhục đằng quấn lấy, liên tục lấy người giấy trong áo ra để chúng ôm chặt lấy Trọng Đồng Tử.
Sư công tiếp tục thi triển Ngũ quỷ thác vận chi pháp mà mình đã dày công tu luyện, chỉ thấy âm khí xung quanh Trọng Đồng Tử quay cuồng, những tên quỷ nhỏ kia hiện nửa thân mình và kéo Trọng Đồng Tử trở lại.
“Haha! Haha!”
Trọng Đồng Tử đột nhiên nhìn chúng tôi rồi cười khà khà, gã bất ngờ buông lỏng cây mây quấn lấy lão Miêu và lao về phía thiếu niên đang đeo mặt nạ.
“Đi!”
Lúc này, tôi cũng không quan tâm phía sau cây mây có gì, vội vàng lao về phía trước ôm chặt lấy hai cây mây vào lòng, chỉ cần sống chết ôm lấy, bám trụ trong chốc lát.
Cái ôm mạnh này khiến tôi và cây mây lập tức ngã xuống sông Âm, làn nước mát lạnh đến thấu tim, tôi ôm cây mây run lẩy bẩy.
“Nhanh lên!” Không biết lão Miêu chạy đến cạnh tôi từ lúc nào, lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544909/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.