Sau khi hét lên Tiểu Bạch lập tức lao về phía Trọng Đồng Tử với đôi mắt đỏ hoe, đầu óc tôi choáng váng, muốn đi theo Tiểu Bạch về phía Trọng Đồng Tử nhưng không thể kiểm soát được đôi chân.
“Nhất định!” Sư công nghiêng người về phía trước, trong tay lập tức lóe lên một tia sáng bạc, một cây kim bạc lạnh lẽo đâm vào Đại Chuy huyệt của Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch lập tức hét lên rồi ngã gục, nhưng hai mắt đỏ hoe vẫn trừng trừng nhìn Trọng Đồng Tử.
Tôi định lao tới đỡ cậu bé dậy, nhưng khi nhìn về phía trước theo ánh mắt của Tiểu Bạch, cả người tôi đột nhiên run lên.
Tiểu Bạch không nhìn Trọng Đồng Tử, mà đang nhìn chiếc mặt nạ quỷ dị trong tay Trọng Đồng Tử.
Không biết có phải vì mắt đang đỏ không, khi tôi nhìn lại, dường như có ai đó đằng sau chiếc mặt nạ, hơn nữa họ cũng có đôi mắt đỏ bừng giống như tôi và Tiểu Bạch.
Màu đỏ không phải đỏ rực cũng không phải đỏ như máu, mà là màu đỏ như máu nhưng có pha chút ánh xanh, giống như có một miếng pha lê màu xanh nằm trên một cây bút laser màu đỏ.
“A!”
Lúc tôi đang ngơ ngác nhìn màu sắc của chiếc mặt nạ thì đột nhiên cảm thấy eo như co thắt lại, sau đó cảm thấy trên cổ đau nhói, tôi vội đưa tay ôm lấy cổ.
Âm Long thậm chí không thu nhỏ lại mà còn há to miệng gần như nuốt chửng cả cổ tôi, thân rắn quấn quanh người tôi chặt đến nỗi eo tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544908/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.