Tôi nhìn mấy bộ phận cơ thể của Ngụy Yến rơi xung quanh thiếu niên mặt nạ, mà chưa bao giờ cảm giác lạnh như bây giờ.
Nếu như Ngụy Yến đã được sắp xếp ổn thỏa rồi, thì chẳng lẽ trong số chúng tôi không còn ai liên quan đến chuyện nuôi cổ thần nữa sao?
“Vụt!”
Một cột nước thật lớn lạnh như băng bắn tung tóe ở sau lưng tôi, xoẹt qua lưỡi rắn thật dài của Âm Long.
Tôi vừa nghiêng đầu nhìn Âm Long đang bị ánh huỳnh quang trong sông Âm kéo đi, mà bên cạnh Âm Long cũng bao vây một tấm lưỡi màu đen, trông có vẻ là của Lệ Cổ khờ.
Con côn trùng này thân thiết với Âm Long hơn cả chủ nhân tôi đây, Âm Long gặp chuyện thì nó đã nhào đến, còn tôi có chuyện kêu gào cả buổi cũng chẳng thấy nó có phản ứng gì.
“Trương Dương!” Ngụy Yến ném mấy bộ phận cơ thể vào trong túi nhựa rồi quay đầu vẫy tay với tôi đang đứng suy nghĩ gì đó.
Tôi đành lắc đầu với cô ấy, nước sông Âm đã ngập đến eo của tôi rồi, tôi dựa vào xúc cảm của cơ thể mà cảm nhận được hướng chảy của dòng nước ngược đường với chúng tôi.
Đúng như dự đoán lại chảy ngược dòng nữa sao?
Nhưng trong trí nhớ của tôi thì bên dưới phải có một thác nước thật lớn mới phải, vậy là cái gì có thể hút được dòng nước từ nơi thấp đổ ngược vào như thế?
“Gái phá sản à, cứu mạng nhanh đi!” Bệnh cạnh, lão Miêu gào thét như gọi hồn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544910/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.