Tôi bị Tiểu Bạch đẩy ngã, mấy con trùng nhỏ mềm từ đầu tôi bay xuống, tôi còn chưa kịp nhìn rõ xem nó là thứ gì thì đã cảm nhận được có những chất nhầy nhầy bám lên mặt tôi.
Nghĩ đến trên mặt tôi còn đang dính máu mũi, lại thêm chất dịch không biết là thứ gì kia nữa, tôi cảm thấy trong dạ dày truyền đến cơn buồn nôn, tôi giơ tay đẩy Tiểu Bạch ra, sau đó nghe thấy một giọng nói rất quen tai: “Đây chính là tôi sao?”
Tôi cũng không để ý lắm, đang muốn đứng dậy thì lại nghe thấy âm thanh lưỡi rắn thò ra thụt vào xì xì, sau đó trước mắt có ánh sáng trắng lóe qua, một con rắn trắng nhỏ với đôi mắt đen tròn bò lên cổ tôi.
“Xì!”
Con Âm Long đó vẫn còn rất nhỏ nhưng so với năm sáu tuổi lúc tôi nhìn thấy Âm Long thì nó lớn hơn Âm Long khi ấy nhiều lắm, mà đôi mắt đen này nhìn thì giống nhau y đúc, cũng là hai mắt nhỏ, chớp chớp nhìn tôi, trong mắt vậy mà hiện lên cả sự hiếu kỳ.
Nếu như không phải bởi vì ánh mắt nó quá đỗi xa lạ, mà giá như tôi chưa bao giờ nhìn thấy Lệ Cổ với Âm Long ở ngoài thì chắc chắn trăm phần trăm tôi sẽ cho rằng đây mới là Âm Long của tôi!
“Âm Long!” Tiểu Bạch nhổm dậy, đột nhiên ngoảnh lại phía sau rồi gọi lớn: “Chị gái nhỏ bé!”
“Cô là Trương Dương!”
Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ quen thuộc, sau đó có tiếng bước chân về phía trước: “Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544901/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.