Tôi nhanh chóng vẽ Dẫn Lôi Thiên Cương phù nhưng cầm phù trong tay, tôi lại chậm chạp không dám hướng về phía Âm Long và Tiểu Bạch đưa một chiêu lôi tới.
Trong lòng tôi cực kỳ không muốn, lỡ như không tốt bị đánh tới Tiểu Bạch, hoặc là thật sự làm Âm Long bị thương, vậy thì không tốt!
“Hí!” Thân rắn Âm Long mãnh liệt lại trướng to gấp mấy lần, miệng rắn lớn mạnh mẽ nhào về phía Tiểu Bạch.
Nhìn cái miệng to như chậu máu của nó, trong đầu tôi hiện lên bộ dáng Tiểu Bạch rơi vào miệng nó, ngay cả đầu ngón chân cũng không nhìn thấy.
Dẫn Lôi Thiên Cương Phù trong tay còn chưa đợi tôi tự mình phát hiện thì cũng đã dẫn đến trong miệng Âm Long, tôi dường như là theo bản năng niệm động chú ngữ.
Nhìn bùa nhanh chóng cuộn lên, từng chút từng chút vàng ố, hơn nữa Tiểu Bạch lại còn bị đè ở dưới thân rắn Âm Long, trong lòng tôi nóng nảy, hai mắt mở to đến phát đau nhưng trong cổ họng làm thế nào cũng không phát ra được thanh âm.
“Oanh!”
Tảng đá và cành cây trên Cổ Động nhanh chóng rơi xuống, kẹp từng đợt cát mịn, lôi quang chói mắt trong nháy mắt đã bao kín Tiểu Bạch và Âm Long.
Ánh mắt tôi chua xót không chịu nổi, dường như những ánh sáng trắng kia k1ch thích đến hai mắt tôi khiến mắt tôi muốn chảy ra nước mắt.
“Cô không thể khóc, đợi lát nữa cô khóc cũng sẽ rụng lá phi hoa, đến lúc đó chúng ta cũng không có thời gian đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544902/chuong-263.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.