“Xì!”
Âm Long vật ngã con hổ trành, mở miệng không ngừng xì xì, đôi mắt trợn tròn đầy thống khổ.
“Chuyện gì xảy ra thế?” Thấy vậy lòng tôi gấp gáp, tôi vội vàng chạy về phía Âm Long.
Nhưng hai tay Tiểu Bạch lại sống chết ôm chặt lấy chân tôi không buông ra.
“Con nhóc này gấp gáp cái gì chứ!” Sư công đột nhiên mắng tôi, nhíu mày trợn mắt nói: “Lão Miêu người ta bị đuôi rắn quật ngã còn chẳng sao, con gấp cái gì!”
Lúc này tôi mới phát hiện lão Miêu đang đứng một bên ho sù sụ, nửa bên mặt vừa sưng vừa đỏ, trợn mắt nhìn sư công, sau đó cam chịu mà hít thêm một ngụm khói nữa rồi lại thổi một hơi thật dài theo người Âm Long.
“Xì!”
Rắn đen thấy Âm Long đau đớn như thế, vậy mà lại lè lưỡi rắn nhẹ nhàng li3m lên thân nó.
Tôi nghĩ đến rắn đen không sợ tơ hồn, li3m một chút chắc cũng chẳng sao đâu, hơn nữa còn có thể li3m luôn mấy con nhện nhỏ trăng trắng giăng tơ hồn kia đi!
Nhưng không nghĩ tới là lưỡi rắn đen vừa chạm vào người Âm Long vậy mà lại giống như chạm vào điện, lưỡi rắn nhanh chóng rụt lại, bốn con mắt cũng hiện lên vẻ sợ hãi.
“Đợi đã!” Lúc này sư công cũng phát hiện ra điều gì đó không đúng, ông ấy gào lên với lão Miêu: “Con mẹ nó, cái phái Hình thi này thật con mẹ nó không phải người mà!”
“Xì!” Âm Long không ngừng vùng vẫy, một hàng nước mắt đục ngầu từ từ chảy ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544900/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.