Sau khi nhảy vào khuôn viên trường học, Chung Liên không vội trở về ký túc xá, mà đốt một lá bùa triệu hồi Tú Tú.
Chỉ năm phút sau, Tú Tú phiêu phiêu bay đến, theo sau còn có cả Huy Hoàng.
"Hai người ở cùng nhau à?" Chung Liên ngạc nhiên hỏi.
"Không, chị trong hiệu sách, cậu ta thì ở phụ cận. Thấy chị chạy về trường học liền tò tò chạy theo." Tú Tú bực tức nhìn Huy Hoàng. Đừng tưởng cô không biết, tên này nhận ra được chỗ tốt của bùa âm nguyên nên mới tích cực như thế. Rõ ràng là muốn đoạt mối làm ăn của cô.
Chung Liên gật gù, Huy Hoàng lại nhanh miệng: "Chung Liên, em cần gì cứ nói, anh nhất định sẽ giúp em làm tốt nhất có thể."
Tú Tú nhíu mày, phản bác: "Cậu ở đâu ra vậy, rõ ràng là Chung Liên kêu tôi."
"Chị đừng quá đáng. Chung Liên giúp tôi thanh tỉnh, tôi trả ơn cho em ấy không được sao."
Tú Tú bĩu môi: "Trả ơn, nói nghe hay quá, có giỏi thì đừng lấy thù lao. Nói tóm lại Chung Liên gọi tôi, cậu đi chỗ khác."
"Chị..." Huy Hoàng vừa định cãi lại thì đã bị Chung Liên cắt ngang.
"Thôi, cả hai cùng làm cũng được, càng tiết kiệm thời gian. Hai người giúp tôi điều tra một người tên Trung Thự, là đội trưởng đội bóng rổ của trường này."
"Được thôi." Cả hai quỷ sảng khoái đáp ứng.
Tú Tú không nhịn được tò mò hỏi: "Lần này lại là chuyện gì, cậu ta đắc tội với em?"
"Không, không phải." Cô lắc đầu, có chút chột dạ nói: "Tôi định theo đuổi cậu ta."
"Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106177/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.