Hết giờ học, Chung Liên nhanh như thoắt chạy ra tụ hợp cùng hai đồng bọn. Thiên Du cũng lẽo đẽo theo sau.
"Cậu về đi, không cần phải theo tôi. Hôm nay tôi ra hiệu sách có việc quan trọng cần làm." Chung Liên nhìn Thiên Du nói.
Thiên Du cười lấy lòng: "Lão đại muốn tra cứu cái gì à? Có cần tôi theo giúp không?"
Cô lắc đầu: "Thực sự không cần. Cậu trở về đi, tập chép tay hôm qua tôi đưa cậu đã học thuộc chưa?"
Thiên Du nghe cô hỏi, liền suy sụp. Hôm qua Chung Liên đưa cậu một quyển tập mỏng chép tay mấy bài kinh văn. Chữ của Chung Liên rất đẹp, nhưng nội dung cũng quá tối nghĩa đi. Cậu đọc tới đọc lui hơn mười lần vẫn không hiểu thì làm cách nào thuộc được bây giờ.
Chung Liên từ sắc mặt của cậu đọc được câu trả lời, lập tức răn dạy: "Đọc một lần không thuộc thì đọc nhiều lần. Có bao nhiêu đó mà vẫn không thuộc được thì đừng học bắt quỷ làm gì, chờ quỷ tới bắt đi."
Thiên Du son sắc thề: "Lão đại yên tâm, tôi nhất định sẽ học thuộc làu làu, không để lão đại thất vọng."
Chung Liên gật gù hài lòng: "Tốt lắm, cố gắng học, khi nào thuộc hết rồi tôi sẽ chép thêm cho cậu tập mới."
Thiên Du nghe xong rất muốn ngã khuỵu xuống đất. Thực ra làm người bình thường cũng tốt mà, có lão đại bảo kê, có pháp khí để dùng, học bắt quỷ làm gì cho khổ thân, khổ tâm thế này?
Chung Liên đến điểm hẹn với Tú Tú và Huy Hoàng, đưa mỗi người hai lá bùa nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106178/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.