Cuối giờ học buổi sáng, Thiên Du vẫn một mực bên cạnh Chung Liên nửa bước không rời. Đối với pháp khí đầu tiên trong đời, Thiên Du thập phần mong đợi.
Nghĩ lại chuyện hôm qua, trong đầu cậu vẫn còn lâng lâng. Chỉ trong một ngày thôi mà thế giới xung quanh của cậu đã hoàn toàn thay đổi, nó không còn là một thế giới phẳng, nơi mà mọi sự vật hiện tượng đều có thể dựa vào khoa học để giải thích. Một cánh cửa thế giới khác đã mở ra trước mắt, tràn đầy bí ẩn và nguy hiểm đang chờ cậu khám phá.
Lúc chuẩn bị rời khỏi trường học, Thiên Du cứ lấm lét nhìn bên cạnh Chung Liên, tò mò chịu không nổi liền hỏi xem hai người hôm qua có đi cùng không.
Chung Liên ngạc nhiên, không nghĩ đến Thiên Du hôm qua còn khóc lóc thảm thiết vì sợ quỷ, vậy mà hôm nay lại chủ động yêu thương nhung nhớ hai người kia. Hóa ra tình cảm của ba người đã tốt đến mức này. Quả nhiên là không đánh không quen.
"Không có, họ chạy đi đâu chơi mất từ hôm qua đến giờ."
Thiên Du nghe vậy thở phào một hơi, cả người đều nhẹ nhõm.
Đi ngang qua sân bóng rổ, một quả bóng vô tình lăn đến chân Chung Liên, cô cúi người xuống nhặt. Cùng lúc đó, một nam sinh cao ráo, có làn da rám nắng ướt đẫm mồ hôi và nụ cười rạng rỡ chạy đến.
"Cho anh xin lại quả bóng."
Chung Liên trả bóng cho cậu ta, sau đó ngẩn người nhìn theo, ánh mắt cô sáng lấp lánh.
Nhìn xem, một chàng trai cao lớn, dáng vẻ đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106176/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.