Thiên Du trong lòng cứ tâm tâm niệm niệm về ngọc bội phòng ngự của mình, lúc chuẩn bị ra về còn đặc biệt muốn lưu số điện thoại Chung Liên để tiện liên lạc.
"Hả, điện thoại à, tôi không có."
Thiên Du ngẩn người. Thời đại nào rồi mà vẫn có người không dùng di động.
"Điện thoại di động phải tốn tiền mua, tôi không có nhiều tiền như vậy." Chung Liên thành thực nói. Cô còn đang lo mình không có tiền ăn cơm đây này. Nhưng hiện tại không lo nữa, hôn phu đã định ra rồi, chú Út cũng nói nghĩa vụ của người làm chồng là nuôi nấng vợ không phải sao.
"Lão đại, hay là tôi tặng cậu một cái điện thoại. Cậu đã cứu mạng tôi, báo đáp cậu cũng là chuyện đương nhiên."
Thiên Du còn sợ Chung Liên từ chối, trong lòng đang tính toán tìm lời lẽ thuyết phục, nào ngờ cô sảng khoái đáp ứng: "Được thôi." Hôn phu hiếu kính, à không, tặng quà thì lý gì cô phải từ chối.
Huy Hoàng nghe nói Chung Liên định mua điện thoại, liền tích cực đề cử: "Đại sư, nếu mua điện thoại thì nên mua đắt một chút. Ít nhất cũng phải hai mươi triệu trở lên, máy cỡ đó chơi game mới mượt. Đại sư mua đi, trở về tôi chỉ ngài tải game Thiên mộng về chơi. Đảm bảo cực vui luôn."
"Đừng kêu tôi đại sư, gọi Chung Liên được rồi." Chung Liên sửa lại cách xưng hô, sau đó quay sang nói với Thiên Du: "Huy Hoàng nói mua điện thoại giá hai mươi triệu trở lên mới dùng tốt."
Thiên Du đương nhiên không có ý kiến, gật đầu đáp ứng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106175/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.