- Mời tôi tham gia...? Nhưng mà tôi mới là đạo sĩ học việc thôi...! Đạo pháp còn kém xa các vị tiền bối..! Sợ sẽ là gánh nặng cho mọi người...!
Ổng vét đen nhìn tôi rồi nhẹ nhàng cười:
Đúng là trình độ của cậu còn rất kém, không những kém mà còn rất hay thể hiện! Nếu không nhờ vào may mắn thì cậu chết 10 lần cũng không đủ rồi! Tuy nhiên... tư chất của cậu thực sự không tồi, tôi nghe nói cậu là truyền nhân của mao sơn lúc đầu tôi còn không tin nhưng nghe ông C kể lại và lúc chứng kiến cậu đối đầu thần trùng thì tôi hoàn toàn bị thuyết phục! Nếu tu dưỡng học hỏi và vun đắp thì có khả năng đạt tầm nhất đại tông sư về khắc chế yêu ma!
Lúc đầu nghe ổng vùi dập tôi không ra gì thật sự là thấy không chung đường rồi! Nhưng dần dần nghe ổng nói cũng có lý nên tôi bắt đầu xuôi xuôi! Đúng là không nhờ may mắn thì đã bán muối từ lâu rồi. Nhưng muốn tôi tham gia cũng đâu có dễ, ít nhất cũng phải làm cao để tăng giá trị chút chớ nên tôi trầm ngâm nói:
- Tham gia vào hiệp hội tâm linh cũng tốt, nhưng hiện tại thì tôi còn phải học đạo để tăng thêm trình độ, với cả tôi không thể bỏ sư bá và sư tỷ để đi theo mấy ông được, nhỡ đâu bọn thần trùng quay về trả thù thì sao?
Ổng vét đen ôn hòa nói:
- Cái này thì cậu cứ yên tâm, về chuyện học đạo thì bên chúng tôi không thiếu đạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999607/quyen-2-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.