*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bước vào căn nhà hoang, cảm giác của tôi hiện giờ thực sự vừa lo lắng vừa hoang mang, không biết ông bác già định xử lý tôi sao đây? Cho vài cước tán thủ vào người hay định thử trình độ pháp thuật của tôi cao diệu ra sao?
Đương nhiên là tôi đoán sai bét, ổng chỉ im lặng không nói gì, cảm giác nặng nề như bao trùm âm khí trong căn nhà này, tôi không cảm nhận được ông bác đang nghĩ gì, nhưng có vẻ ông cũng nhiều tâm sự khó đoán. Rồi ông lên tiếng phá tan sự im lặng:
– Đoản kiếm ấy mày lấy ở đâu ra?
Tôi ngạc nhiên về câu hỏi của ông bác, tưởng ổng sẽ hỏi là: mày học nghề của đạo sĩ nào mà vi diệu thế, hay sao mày biết dùng bùa chú thế….v.v
Lúc đầu tôi cũng định trả lời thật lòng nhưng nghĩ lại biết đâu ông bác có ý định độc chiếm gia bảo của dòng họ nhà tôi thì sao! Nên tôi thử lầy với ổng xem sao:
– Ông hỏi làm gì, đương nhiên là của tôi rồi!
Ông bác già có vẻ tức giận, nhưng vẫn cố gìm giọng không nói to ( chắc sợ hàng xóm xung quanh chửi -_-):
– Nhóc con! Mày đừng có ở đây mà lừa thần gạt thánh, cây đoản kiếm ấy là “Phá Hồn Kiếm” của Mao sơn Tông. Một thằng nhóc con vắt mũi chưa sạch như mày làm sao có được trấn phái chi bảo được! Có phải mày ăn cắp của Lữ Tiên đạo trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/113667/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.