Sau khi đã thu xếp đồ đạc quần áo mũ mão vào chiếc balo chất ních, tôi tạm thời từ biệt ngôi nhà thân yêu và người mẹ già ngày đêm trì triết tôi để bước vào con đường tu đạo. ( tôi bảo u là đi làm ở xí nghiệp sản xuất công nghiệp, người ta bao ăn bao ở -_-)
Nói ra lại càng thêm buồn, trước khi tạm biệt thì u tôi cũng không nó gì nhiều chỉ vọn vẹn đôi lời nhắc nhở:
– Mày có làm ăn gì thì cũng phải biết chăm lo sức khỏe bản thân hiểu không? Mà không cần về thăm mẹ đâu, gửi tiền qua tài khoản của mẹ được rồi. ( -_-)
Đồ đạc tôi mang theo cũng chỉ dăm ba bộ quần áo, mấy thứ lặt vặt và đoản kiếm:” phá hồn kiếm ” mà thôi. Còn lý do vì sao tôi không mang theo quyển sổ và kính bát quái chiếu yêu thì thật sự tôi vẫn còn đề phòng vài điều mà tôi cảm thấy hơi mơ hồ ( trực giác mách bảo tôi không nên cái gì cũng khoe với thiên hạ).
Sau vài chuyến xe buýt cộng thêm đi bộ vài con đường thì tôi đã đến làng vạn phúc, Hà đông ( địa chỉ đạo tràng ở đâu thì không tiện kể),nói là xa nhà thì cũng không xa nhưng sư phụ bảo tôi nên đến ở nhà thầy cho tiện việc học hành ( Mà tôi cũng không ngại mấy việc đó lắm, được bảo ăn ở thì càng đỡ tốn tiền).
Đi qua gần hết vài cái ngõ, rồi lại thông mấy cái ngách và hỏi dân làng trong làng tôi mới đến được nơi ở của sư phụ. Nhìn bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/113668/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.